KHÔNG ĐỀ GỬI MÙA ĐÔNG (THẢO PHƯƠNG

     

Đã vào đông. Mưa có những lúc rỉ rả, lại có những lúc tuôn trào xối xả. Mưa vẫn dầm dề cả ngày lẫn tối dẫu trời new chớm đông. Lòng thốt nhiên nhẹ nhàng mang lại lạ, khu đất trời vô tình khiến người ta cũng "biến tấu" theo. Và bây giờ là hoài niệm theo những bài hát về mùa đông.

Bạn đang xem: Không đề gửi mùa đông (thảo phương

*

Cầu Tràng chi phí (Huế) quyến rũ trong mùa đông.

Tôi nhớ, lần trước tiên nghe bài bác hát "Nỗi nhớ mùa đông" (nhạc sĩ Phú quang phổ thơ Thảo Phương) vị ca sĩ Hồng Nhung thể hiện, là dịp còn học tập ở ngôi trường Đại học tập Tổng hợp Huế. Đã chừng hơn bố mươi năm rồi, hiện thời tôi vẫn còn đó nghe với thích. Phần đông giai điệu trầm buồn, đầy kể nhớ và lãng mạn như được gói gắm với giai điệu, ca từ bỏ của nhạc phẩm này, để các lần nghe là một trong lần với nỗi xung khắc khoải đầy nhớ tiếc nuối đến cả "se lòng". Còn lưu giữ những trời đông rét mướt và dầm dề mưa Huế thời ấy, anh em tụm tía tụm bảy nghêu ngao hát: "Làm sao về được mùa đông/ chiếc sông song bờ cat trắng/ làm sao về được ngày đông /Để nghe chuông chiều xa vắng/ Thôi đành ru lòng mình vậy/ Vờ như mùa đông đã về"…

Nhưng, có một điều khôn cùng thật, giờ vẫn còn đấy rưng rưng nỗi nhớ ấy. Là lúc nghe đến đến bài bác hát, đang phần lớn ngày học tập xa nhà, xa quê, từng nào nỗi nhớ, bao nhiêu hồi ức, lưu niệm về một miền quê của các ngày thơ bé, của một thời hoa niên áo trắng… đổ về. Đôi lúc, nỗi nhớ trong khi rất xa xôi, mơ hồ, nhưng cũng rất gần, hết sức hiện hữu vào vô vàn nỗi lưu giữ mùa đông. Nhớ tuổi thơ quê nghèo, nhớ mưa gió mong manh trên đường tới trường mong mau chóng về đơn vị sưởi ấm bếp củi lửa. Ghi nhớ bắp rang, khoai lang xéo, cơm muối mè muối hạt đậu cơ mà ngon vô cùng. Thời điểm đó, cảm thấy bài xích hát hay và thấm thía hơn khi nào hết. Bỗng nhiên thấy thèm thừa đỗi chút rét mướt mướt mùa đông, đột thấy nhớ, thấy thương quá đỗi những ngày đông buốt giá bán ngày ấy. Đó là hồ hết đêm mùa đông cuộn tròn trong tấm chăn mỏng, nghe gió bấc đông bắc ầm ào xào xạc khóm chuối sau vườn, cơn gió buốt giá bán cứ ùa qua tấm phên ván mỏng, len lỏi vào nhà. Đó là số đông sáng mùa đông lạnh buốt, ba chị em vẫn dậy thật sớm từ bỏ khi gà gáy nhằm nhóm phòng bếp lửa thổi nấu nồi khoai, nồi cơm lót dạ cho cả nhà. Thương ba mẹ những mua đông phải ngâm chân cả ngày trong bùn để cày, ghép cho chấm dứt đám ruộng, đến buổi tối mịt mới về. Nhớ mùa đông đi học, gió rét tái tê, mưa phùn làm tuyến phố làng ướt ké nhép và lầy lội. Cẳng chân trần cố gắng bấm mũi chân vào nền đất con đường trơn tuột và lạnh buốt, rồi cũng có lúc bị xẻ đau điếng với xống áo dính đầy bùn đất... Và, làm sao về được mùa đông, nhằm tôi lại trở về mẫu sông quê công ty đầy gió với giấc mơ thời thiếu thốn nữ, search lại góc nhìn xa xôi với bao điều không dám nói, tìm lại phần nhiều lời hẹn ước thơ ngây, tìm kiếm lại giờ nói mỉm cười trong trẻo...

Rồi những ngày đông xứ Huế, mưa giăng mây xám kín khung trời. Chiều cư xá lao xao giờ đồng hồ hát "Dường như ai đi ngang cửa/ gió mùa rét đông bắc se lòng.." Những trời tối mùa đông cuối tuần ra phố, cùng đồng minh vào cửa hàng sinh viên trên tuyến đường Lê Lợi, đường Đội Cung tải mấy dĩa khoai sắn ngồi nhâm nhi tán gẫu. đa số quán cà-phê công viên ven sông Hương, tiệm Sông Xanh quan sát ra Đập Đá, lác đác người, vẫn dìu dặt giai điệu nhạc Trịnh. Phố đêm mùa đông vắng vẻ, chỉ thấy những bác xích lô tuyệt chị bán hàng rong mặt đường co ro, kiên nhẫn ngồi. Huế ngày tháng ấy thiệt bình yên, trầm khoác hơn giữa mùa đông. Và Huế chỉ rộn ràng giữa những giáng sinh, thuộc bà chúng ta kéo nhau quốc bộ lên thánh địa Phú Cam, rồi trở lại nhà thờ mẫu Chúa cứu vớt thế, chỉ để xem dòng fan đi lại nườm nượp, để ngắm những cây thông nhấp nháy phần đông sắc màu sắc rực rỡ, nhằm nghe giờ đồng hồ chuông thánh địa ngân lên cực kỳ gần, và chỉ còn để xuýt xoa trải nghiệm cái lạnh mát của tối Noel với rồi âm thầm nguyện cầu, mơ ước… vì chưng vậy, thời ấy, bài bác hát "Nỗi lưu giữ mùa đông" nghe thời hạn như ngưng lưu lại trong lời hát, thấy bản thân bé nhỏ tuổi làm sao. "Nằm nghe xôn xao giờ đồng hồ đời/ nhưng ngỡ ai đó nói cười/Bỗng lưu giữ cánh buồm xưa ấy/ Chiều nay cũng quăng quật ta đi...". Bên cạnh đó điệp khúc "bỏ ta đi" được lặp lại nhiều lần, âm điệu lắng xuống nghe như một tiếng thở dài nuối tiếc, xao xác như giờ lá khô khẽ rụng trong chiều tối đông năm nào. Với trong nỗi da diết ấy, chắc chắn hẳn người nào cũng có khát khao quay về với vượt khứ...

Xem thêm: Hướng Dẫn Cách Xóa Cảm Xúc Trên Story Messenger Như Thế Nào?

Bây giờ, trải qua biết bao mùa đông của cuộc đời. Và mọi hoài niệm của mỗi thời, nỗi ghi nhớ ấy được điện thoại tư vấn tên với xác lập bằng hoài niệm. Để va đến đông là nhớ, nhớ bàn tay đã ủ nóng bàn tay thời điểm gió gửi mùa, nhớ loại lá cuối cùng níu mong mỏi được sống lại với cây. Nhớ phần lớn dòng sông, cánh đồng, tuyến đường làng quê. Ghi nhớ giảng đường, cư xá, bằng hữu thời làm việc Huế. Ghi nhớ ánh mắt, nụ cười và giọng nói của ai đó mang lại nao lòng... Tôi cứ gom lưu giữ tỉ mẩn góp nhặt cho chính mình những cảm giác để hoàn toàn có thể cảm dấn mình vẫn sống trong những ngày đông của ngày qua và mang lại hôm nay. Dẫu cuộc đời bóng câu chớp mắt, ngày trôi đi ngày ngang cửa se lòng cùng nỗi nhớ mùa đông thì khôn cùng dài. Tôi quan trọng quay trái lại quá khứ, dẫu vậy kỷ niệm thì mãi sau cứ vẹn nguyên, rồi cầu mong ai ai cũng sẽ được đón những ngày đông không giá bán lạnh...

hôm nay zalo nhóm bạn lớp đh lại "khai quật" đều hình ảnh, bài bác thơ, bài nhạc về thời đại học. Chủ đề đó là "mùa đông ko lạnh" nhưng tràn trề tâm bốn về mùa đông những ngày dịch bệnh lây lan COVID-19 này. Và "nỗi lưu giữ mùa đông" giờ đây đã đổi mới một miền ký kết ức đẹp đẽ, mỹ miều mà ai ai cũng đã từng mong được một lần tra cứu về chạm mặt lại. Ai có những lúc để lòng mình trôi về thừa khứ, trôi về miền ký kết ức "mênh mang trong mình 1 chiều đông".

Xem thêm: Những Cây Thuốc Điều Trị Huyết Áp Cao Tốt Nhất Hiện Nay, Bài Thuốc Nam Trị Cao Huyết Áp

thời gian đã khẽ chạm vào mùa đông, lại vang lên gần đây lời bài bác hát trong ca khúc "Nỗi ghi nhớ mùa đông". Cứ các lần vào đông, ngày mưa như thế này, là tôi nghe lòng bản thân như trải rộng lớn ra nhằm bao cảm giác ùa vào. Trong trái tim thức tôi lại triền miên "Làm sao về được mùa đông?"...